Đạo Trời khai tại Việt Nam, người thọ chơn truyền trước nhứt là Đức Ngô Văn Chiêu, chứng quả Đại Tiên và nhị vị Cao Quỳnh Cư và Phạm Công Tắc do sự xây bàn tại Saigon mà lập thành hai nhóm. Sau đó theo Lệnh của Đức Cao Đài Tiên Ông Đại bồ-Tát Ma-Ha-Tát, hai nhóm nói trên hiệp làm một do sự lãnh đạo của Đức Ngô Văn Chiêu được tôn làm Anh Cả.

 

            Nhưng đến giữa năm 1926, Đức Ngô Văn Chiêu lui về Cần Thơ lập ra Chi Chiếu Minh Vô-vi, chuyên lo tứ thời tịnh luyện; Kể từ lúc ấy thì cơ phổ độ minh danh là “Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ” thuộc quyền chỉ đạo mà Ngài Lê Văn Trung được Ơn Trên phong chức Thượng Đầu Sư.

 

            Ngài Nguyễn Văn Ca nhập môn cầu Đạo, phải theo cơ Phổ độ nghĩa là về quyền Tòa Thánh Tây Ninh.

 

             Trong đàn cơ lập ngày 21.5.1927 (21.4.Đinh Mão) tại Cần Thơ. Đấng Chí Tôn giáng dạy như sau :“Thầy nói đỗi chữ “Văn” thành chữ “Đăng” nghĩa là nó tu hành đã đến và chí tâm cầu Đạo nên Thầy cho nó chữ “Đăng” là “Đăng bỉ ngạn”

 

            “Cho người học Đạo chí tâm cầu

            Ca đọc kinh Trời rõ cạn sâu

            Chử dạ ghi lòng làm Đạo Chánh

            Đăng trình bỉ ngạn chẳng bao lâu”

 

            Lượng, (Ông Phủ Lượng, chớ không phải ông Đốc Phủ Lượng ở Mỹ Tho), con gởi bài nầy cho Ca (vì Ngài Ca không có mặt tại Đàn Cơ)

 

            Trong Đàn cơ tại Cần Thơ ngày 18.4.1927. (17.3 Đinh Mão)  Đức Quan Thánh Đế Quân có giáng dạy như sau: “Ca, nghe bốn câu thơ nầy mà xét cho hiểu đặng hành  Đạo”

 

            “Đạo hành nếu đặng khõe ngàn năm

            Xét nét kỹ cang mựa sót lầm

            Cuộc thế người phàm hay biến cãi 

 

                                 HỰU:

            Khuyên người hành đạo chớ sai lầm

            Nguyễn họ thờ Trời giữ chữ tâm

            Đăng ngạn bởi lòng tu chánh lý

            Ca bài Thánh ý phải trì tâm

 

                        “- Ca giải nghĩa câu thứ tư

            - Mấy lời Ta dặn bảo mỗi khi đọc Thánh ngôn phải từ gẫm (tưởng), nghĩa là đọc phải hòa huởn mà nghĩ xét cho hiểu lý.”

           

            Đàn tại Chợ Lớn ngày 22.7.1927 (24.6 Năm Đinh Mão))

            Đàn trấn Thần áo mão cho CA.

 

            THÁI Bạch phụng thừa Ngọc Sắc ban

            CA ngâm nhứt pháp triệu Chư Thần

            THANH tân Thiên sắc huỳnh bào thủ

            Tịch Đạo CA THANH sắc phục tân.

---------------------------

           (Đồng loan lấy làm lạ vì từ trước đến nay, không ai xin trấn Thần áo mão mà được ban thi như thế.)

 

            Đàn tại Cần Thơ ngày 04.4.1927 (3.2 năm Đinh Mão)

            (Đàn nầy có mặt vợ chồng Ông TƯƠI - Đốc Phủ Sứ- , Ông KHOA - Đốc Phủ- , Ông Võ Văn Thơm-Hội đồng quản hạt-)

 

                                    THI:

            DANH lưu cực lạc đắc tuyền sanh

            TƯƠI tốt ngày xưa lập đạo thành

            THƠM chiếu danh đài CA võ khúc

            TRÌNH cầu đạo đức học gương lành

            Tứ quân nhứt đẳng tiến phong quan

            Tiền nhứt, tiền duyên cưu cảnh ban

            Nhược thức tiến căn nghi thoái bộ

            Trì tâm hành đạo hữu thì an.

 

                                    HỰU:

            Bốn con đã chán việc phong quan

            Hãy nhớ duyên xưa chốn Niết Bàn

            Vì biết đường xưa mau trở gót

            Trì tâm tu luyện mới là an.

 

            - “CA, Thầy cho con 4 câu kệ, khá để lòng mà xét cho kỹ, sửa mình, làm công quả và hành đạo.”

                                    KỆ:

            Vạn kiếp tu hành thoát siêu sinh

            Mạc tưởng thế ngôn nhâm thử danh

            Tu khả giải cần huờn cựu ước

            Hậu lai nghi viễn bởi sự manh.

                                     

            Nhiều kiếp tu hành mới đặng Tiên

            Chớ nghe lời “mỵ” thấy danh hiền

            Khá cãi tiền phi nơi chốn cũ

            Manh sư xa lánh mới là yên

            -----------------------------

            (Manh sư là kẻ dốt tặng mình làm Thầy, cả làm điều dối)

 

            Đàn cơ tại Châu Đốc ngày 4.5.1931 (17.3 năm Tân Vì)

 

                                    THI:

            NGỌC báu Châu Thần rạng tứ phương

            HOÀNGThiên dốc chí kẻ tâm trường

            THƯỢNG thừa gặp đặng Chơn Sư độ

            ĐẾ khuyết Thầy lưu lại nhứt phương.

                                     

            CA ngâm mùi đạo thấu Thiên hoàng

            LƯỢNG cả từ bi giữ dạ an

            Lộc lựa cơ quan Trời đã định

            Các con bền chí bước ngay đàng.

                                     

            CA lòng tâm đạo thấu Trời Cha

            Cứu vớt nhơn sanh khỏi ái hà

            Mở nẽo cho Đời theo Chánh giáo

            Dẫn đường khách tục khỏi trần ma.

 

            Sau đó Đấng Chí Tôn có dạy Ngài Nguyễn Văn Ca về Tòa Thánh Tây Ninh lãnh trách nhiệm Khâm Thiên Tài Chánh và phong cho Ngài Chức Thái Phối Sư vào năm 1929 (Kỷ Tỵ)

            Hành đạo tại Tòa Thánh Tây Ninh một thời gian với nhiệm vụ kể trên, Ngài Phối sư nhận thấy một cách đau đớn rằng các Anh Lớn hướng Đạo nơi đây thường không vưng theo Thánh Ý và đã bị Thầy quở như sau :

 

            Trích đàn cơ ngày 8 tháng 5 năm Canh Ngũ (12.6.1930)


            “Áo Dà cũng muốn mặc, giày Đạo cũng muốn mang, muốn đứng trước cả nhơn sanh để cho họ biết mình là hướng đạo. Đường Tiên cũng lấp lững, nguồn Thánh cũng lộn vào, thấy bạc rơi cũng chẳng bỏ, lợi múng cũng chẳng chừa; Mượn danh Đạo, tạo danh mình; Vô Thánh điện mà hơi tà còn phưởng phất, muốn cho nhà thiệt cao, áo thiệt tốt, đội lốt cọp, dọa cáo bầy, bụng trống lỏng, túi thâu đầy, toan làm Thầy lũ dại”


“Ôi! Lốt Đạo, Ôi! Lốt Đạo! Thầy buồn cho trẻ dại, chẳng biết làm sao mà đem Thánh giáo vào tai chúng nó đặng; Thầy nhớ xưa kẻ mộ Đạo chịu ngàn cay muôn đắng, biết có người mà chẳng biết có nhục mình; Giày gai, áo bả, đội nguyệt mang sao; Nắng trước lọt chòi tranh; Mưa sau hư giạu lá; Bần hàn chẳng quản, tay trắng dìu người; Một mãy cũng chẳng bợn nhơ, mới có thể lập Ngôi cho mình được. Chớ có đâu lấy của lẫn nhau; Mượn quyền xô đức; Kẻ Chơn Chánh lánh mặt; Đứa Tà Mỵ áp vào rồi cúm rúm mỏn hơi tà, lại mà nói rằng: Thờ Chánh giáo, Thầy hỏi vậy chớ ai chứng cho ?” 


          Căn cứ vào lời quở trách của Thầy, Ngài Nguyễn Văn Ca biết không còn hy vọng gì với chủ hướng đạo tại Tòa Thánh Tây Ninh; nên Ngài sớm giao lại chìa khóa và chức Khâm Thiên Tài chánh (chức Thủ bổn của Tòa Thánh) và lui về Mỹ Tho. Nơi đây Ngài lập một ngôi Thánh Thất để tiếp tục công việc tu hành của Ngài và thân bằng quyến thuộc tại Xã Mỹ Phong, gần cẩu Vỹ, trương bản hiệu là Thánh Thất Mỹ Tho.

—————————d&c—————————

Các tin liên quan khác