THỜI KỲ HỘI THÁNH CHƠN LÝ

            (Nhị vị Chưởng Quản Cữu Trùng Đài Bửu An Thiên (Thế danh NGUYỄN VĂN CA và Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài Ngọc Chơn Long, (Thế Danh LÊ VĂN ĐƯỢC)

             Tuyết Vân Đạo Cô tức là Ngôi Chị Thể Liên Tiên Nữ có tiên tri cho biết rằng:

“Ngọc Sắc đã phê rõ ràng, Mậu Dần sẽ chuyển qua Đệ Tam Tiểu thời kỳ, cho tròn Tam Kỳ Phổ Độ…”

           Ý niệm Tam Tiểu thời kỳ: Tòa Thánh Trung Ương, Hội Thánh Minh Chơn Lý nay được sửa lại là Tòa Thánh Định Tường, Hội Thánh Chơn Lý.

             - Giai đoạn 14-15 tháng 5 năm Tân Vì (1931) đến năm Đinh Sửu (1937) là thời kỳ Minh Chơn Lý.

             - Từ năm Mậu Dần (1938) trở về sau là thời kỳ Long Hoa, từ ngữ Minh Chơn Lý đã cáo chung và là thời kỳ mà Đức Phật Hàng Long Chơn Tánh giáng thế, tá xác Ông Lê Văn Được, được thăng phong làm Chưởng Quản Hiệp Thiên đài, Chánh vị Tam-Tôn, hiệp sức cùng Đức Bửu An Thiên, Chưởng Quản Cửu Trùng Đài, trong thời kỳ 10 năm (từ 1938đến 1947), mà Thầy đã ấn định lập thành Chơn Lý để cho người đời sau noi dấu đường mòn mà đi theo Thầy. Thầy có dạy trong bài nhan đề là : “Mừng thay võ thuận phong điều” như sau:

                   “…Rõ Trời khai Đạo thành qui
            Rõ Cơ Mầu nhiệm Vô-vi một lần
                        Mười năm Đinh Hợi – Mậu Dần (1938 – 1947)
            Bước qua Mậu Tý (1948) chớ lần lựa lâu.
                        Rõ Trời quyền Một Lý thâu
            Mười năm vững đặt vậy đâu cũng vầy…”

           Nhị vị Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài và Chưởng Quản Cữu Trùng Đài, mỗi khi hành lễ mặc áo rộng trắng cửa tay 5 tấc (0,50m) có gắn chữ VÔ (Hiệp Thiên Đài) có ý nghĩa phần HỒN của Đạo và chữ VI (Cữu Trùng Đai) có ý nghĩa phần xác của Đạo.

             Thầy chỉ định có một lần trong khoản 10 năm nói trên mà thôi. Sau khoản 10 năm đó rồi, thì Thầy định không có Nhị Vị Chưởng Quản nữa. Nhị vị sau nầy, nếu có ai tự xưng là Nhị Vị Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài và Chưởng Quản Cữu Trùng Đài khi đó là tiếm vị, cướp Ngôi, phạm Luật Thiên điều, sái ý Thầy.

             Đức Hàng Long Chơn Tánh và Đức Bữu An Thiên là hai vị Phật, Thầy sai xuống tá xác Ông Lê Văn Được, giữ chức Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài và Ông Nguyễn Văn Ca, giữ chức Chưởng Quản Cữu Trùng Đài.

           Hai vị Phật ấy hiệp-chơn về một, lập thành Chơn lý. Trong bài “Bắc Xướng Nam Hòa”, Thầy có giải nghĩa rõ ràng như sau:

          “Thầy mừng cho mối Đạo Tam Kỳ, tới đầu năm Mậu Dần, lập thành Chơn Lý, có Hàng Long đứng ra gánh vác thay thế cho Thầy, đem hết các lời của Thầy dạy rao truyền vậy đó, nghĩa là “Bắc xướng Nam hòa”.

           Lại cũng có nghĩa là nơi Miền Nam chọn đặng một người là Bữu An Thiên biết tiếng đờn đó là hay, nên hòa theo đủ vận.

             Tới đây xin nói rõ rằng: Trong thời kỳ Tam Tiểu nầy, Thất vị Tôn Chứng (Đệ Nhị tiểu thời), vì cho nghịch lý, đánh đỗ lời Thầy, kích bác Đại Đức Tam Tôn Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài, nên bị Thầy lên án hết sáu vị là chư quí ông : Phùng, Kiên, Nhơn, Tú, Phấn và Tài; Trong số đó Ông Phùng bị Thầy kể tội trước khi lên án như:

          1.-                     Tiếng phong tặng là người Đại Đức
                                    Thì phải lo đại đức cho mình
                                                Chơn Như bảy tánh chỉ rành
                        Phàm gian chung lộn con đành bỏ qua.

                                    Con chẳng kể lời Cha phú thác
                                    Lại gây nhiều nghiệp ác oan gia
                                                Oan gia ai dám gây ra
                        Oan gia lo dứt mới xa nợ trần.

                                    Nợ trần nặng là phần khẩu nghiệp
                                    Khẩu nghiệp làm mấy kiếp luân hồi
                                                Chớ rằng Chưởng Quản cao ngôi.
                        Khi người là tức khi Trời đó con.
                             . . . . . . . . . . . . . . . .
          2.-                    Con là đứa hay cầm thơ truyện
                                   Con xét coi những chuyện xưa nay
                                                Hạng Lương là bực Anh-tài.
                        Vì chê chấp kích thây bày hiên môn…                      

          Trong thời kỳ nầy, Ông Phùng với vài  vị Thiên sư lôi kéo một số khá đông Đạo hữu về Tân An lập riêng ra một Phái lấy tên là: “TAM KỲ NGUYÊN NGUYÊN BẢN BẢN - CHƠN LÝ TẦM NGUYÊN - ”

            Trong lúc đó, chỉ còn có một mình Đại Đức Bữu An Thiên, nhờ có Bà Phổ Đà Viện Trưởng về điển Vô-vi, mách cho Ngài biết Đại Đức Tam Tôn là bậc Chơn Như, nguyền ra gánh vác cơ Đạo thời kỳ Tam tiểu, làm Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài. Bà Phổ Đà Viện Trưởng nương bút có nói như sau :

                                    PHỔ hạnh Chơn ngôn Ngọc Sắc hành,
                                    ĐÀ truyền diệu bút nhắn HƯƠNG ANH
                                    VIỆN kiêm Chưởng Quản Diêu Trì Điện
                                    TRƯỞNG dưỡng Chơn ngôn kíp dĩ thành                                 . . . . . . .                                     . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
          3.-                    Khuyên Ngài chớ nghi ma, nghi quỷ
                                    Có Lịnh Thầy Sắc Chỉ rõ ràng
                                                Thiên điều tiền định đã ban
                        Cũng vì gia đạo cản gàn nên lâu.

            4.-                    Cơ Thầy định mùa Thu tháng Sáu
                                    Người hết lòng thối cáo, chối từ
                                                Lịnh Trên chiếu Luật Vô-tư
                        Rằng Người có số Chơn Như rõ ràng.

            5.-                    Nên nay được Thầy ban Chưởng Quản
                                    Nếu không tuân nêu án xử liền
                                                Vậy nên Chư Phật, Chư Tiên
                        Đồng nhau tận giúp Lịnh Trên y lời.

            6.-                    Vì tại đó nên người phải chịu
                                    Cúi vưng lời Thầy biểu phải làm
                                                Nhọc nhằn sanh tử cũng cam
                        Nguyền ra gánh vác Kỳ Tam buổi nầy…”                                              

          Trong Đệ Tam Tiểu thời nầy, trên Thiên bàn Thầy dạy thờ 15 ngọn đèn (Thập ngũ Linh đăng), tượng trưng theo Lý đó là “ Thái Cực, Lưỡng Nghi, Tam Tài, Tứ Tượng, Ngũ Hành”. Tượng trưng theo ý nghĩa trên nên có 15 vị hữu hình làm rường cột trong thời kỳ nầy. Thầy có dạy như sau :

                             “….NGÔI ĐỘC NHỨT là trên cả thảy
                                    Xét đủ điều quấy phải thế gian
                                                Dưới hai CHƯỞNG QUẢN rõ ràng
                        Ra cầm mối Đạo vững vàng lo chung

                                    Các Con muốn trọn chung trọn thỉ
                                    Ba ĐẦU SƯ lo chỉ dắt dìu
                                                Còn phần TỨ BỮU mến yêu
                        Ấy là bốn báu noi theo Luật Trời

                                    Bốn đứa giúp về ĐỜI về ĐẠO
                                    Năm THIÊN SƯ khử bạo trừ tà
                                                Thảy đều do một Lịnh Cha
                        Chung lo chống vững Thánh Tòa tại đây

                                    CHÂU THIÊN hiệp TRÙNG ĐÀI gom MỘT
                                    Trong MƯỜI LĂM RƯỜNG CỘT Tam Kỳ
                                                Các Con khuyên chớ nghị nghi
                        Ráng tin cho trọn Thầy qui con về….”

       ĐẠI ĐỨC TAM TÔN, CHƯỞNG QUẢN HIỆP THIÊN ĐÀI (HÀNG LONG Chơn Tánh) là HỒN của Đạo, là Chủ Đại Hội Long Hoa, cầm cây Thiên hoa Diệu bút tiếp điển Vô-vi của Trời ban cho Ngài viết ra Chơn truyền: Thánh ngôn, Thánh giáo, Thánh huấn trong 10 năm (1938 – 1947), để dạy Đạo, cứu Đời, như lời Thầy đã nói :

                                           “…Đó là rõ Hội Long Hoa
                                    Hàng Long tuế hội bút hoa diệu truyền
                                                Trông nhờ Thầy trợ Thiêng liêng
                                    Vững bền thân xác cần chuyên tới hoài

                                                NGỌC-LINH TÒA -  HIỆP THIÊN ĐÀI
                                    Đồng VÔ - VI CẢNHtrọn tài thế Thiên
                                                NGỌC CHƠN LONG chánh mối giềng
                                    Chỉ lần cho vậy đừng riêng mới lành…”

           ĐỨC BỬU AN THIÊN, CHƯỞNG QUẢN CỮU TRÙNG ĐÀI là phần xác của Đạo, ban hành Chơn truyền, Thánh ngôn, Thánh giáo, Thánh huấn. Luật Trời phép Nước phải tuân mọi đàng; Dắt dìu, dạy dỗ nhơn sanh, làm lành, lánh dữ, đi theo con đường Chơn lý là Đạo quí của Thầy; Làm chủ về phần hữu hình tại Tòa Thánh Định Tường, Hội Thánh Chơn Lý bao gồm tất cả mọi phương diện của Đạo. Thầy gọi Đức Bửu An Thiên là “cây Cổ thụ”:

                               “…Một cây cổ thọ giữa Trời,
                        Gió giông cam chịu, ích người, lợi ta
                                    Tàn xanh, lá phủ diềm dà
                        Đến khô, đến rụng, miễn là giúp chung

                                    Phận tu Đại lực, Đại hùng
                        Thì cây cổ thụ hết lòng vì đâu?
                                    Khắp trong mấy quả Địa cầu
                        Hiện nay nhờ đặng Đạo Mầu cứu nguy

                                    MƯỜI NĂM nối Tiểu thời kỳ
                        Một cây cổ thụ đồng qui cho nhằm
                                    Chớ rằng Đạo chuyển nhiều năm
                        Ngồi không chờ đợi, lạc lầm không hay..”                                         

          Thầy cho nhơn sanh hay rằng :

                             “…Thầy đem CA, ĐƯỢC làm anh
                        Là  cơ tiền định để dành ngày nay…”

          Cơ tiền định được chứng minh bằng bài thơ sau đây, do Thầy ban cho buổi Khai Đạo (Nhứt Tiểu thời kỳ) :

                       “Thanh thanh Nhựt Nguyệt Cữu Trùng Thiên
                        Hiện xuất cao nhơn tại nhãn tiền
                        Bắc quản, hổ tranh thâu Bắc cực
                        Chỉ huy long đấu đoạt Nam uyên
                        Sanh tồn cựu pháp vô công trác
                        Tử hậu cùng đồ uổng lộ diên
                        Hữu đạo, hữu công du tự khả
                        Vô công, vô Đạo tổng đồ nhiên”
                                                                                                [TNHT.1928/86)

            Thầy dạy tiếp :

          HANH, Con nghe Thầy giải nghĩa :

             Câu 1:  Thanh thanh Nhựt Nguyệt Cữu Trùng Thiên : Vận chuyển Tam Kỳ

             Câu 2:   Hiện xuất cao nhơn tại nhãn tiền : Ám chỉ thời kỳ hiện tại. Hai câu đó Cơ Trời đã định như sau :

                                  “…Cữu Trùng Đài thọ thế An-Thiên
                                                Cao nhơn xuất hiện bí truyền
                                    Hàng Long giáng thế mối giềng Thầy trao.

            Câu 3:                        Lòng chẳng quản, chẳng nao hổ huyệt
                                                Dụng Bắc tinh cực quyết thu hồi
                                                            Chỉ huy Long vận khí Trời
                                    Nam Uyên là chỗ cứu Đời muội mê

            Câu 4:                        Ba câu đó Thầy phê tiền định
                                                Đặng chúng sanh tùng Lịnh thi hành
                                                            Kiếp Đời là kiếp Phù sanh
                                    Sẳn ban qui pháp, đặng dành sửa trau

            Câu 5:                        Người tu niệm đừng nao công nhọc
                                                Rán giồi mài chuyên tập cho nhuần
                                                            Sanh lòng biếng nhác chẳng tuân
                                    Đến cơn mãn kiếp lỡ chừng chịu sa.

            Câu 6:                                    Cùng đường đâu rõ Phật, ma
                                    Xuyên theo nẽo vạy, đó là trầm luân
                                                           Đạo Trời mở rộng hồng ân
                                    Có công, có quả tự tân cho mình.

            Câu 7:                                   Khá tuân biết vậy phải gìn
                                    Vô công thì Đạo xa mình tự nhiên
                                                           Nên kêu Đạo đức “Nước – Thuyền”
                                    Làm lơ thì chịu khó phiền trách ai!!.

—————————d&c—————————


Các tin liên quan khác