Nhờ sự giới thiệu của một vài bạn thân, Ngài Nguyễn Văn Ca đã hân hạnh đến hầu Đàn cơ tại Saigon ngày 21-8-1926 (Bính Dần), do hai vị Cao Quỳnh Cư và Phạm Công Tắc phò loan.

            Khi Cơ lên, Đấng Chí Tôn gọi Ngài Nguyễn Văn Ca mà dạy rằng: “Ca, sao con không đợi chết cho bị đọa luân hồi, tới làm gì? “. Rồi Đấng Chí Tôn cho bài thi như sau :

 

            “Tại nhơn hữu Đạo đắc Chơn Tiên.

            Năng hoán thanh thiên khán sắc thiên

            Bảo thế khả quan hành thử hận

            Trì duyên khai thuyết Đạo nhi tiền

            Mạc vọng thế hội vô tri Thánh

            Khảo cứu đương thì triết luận hiền

            Thần Thánh cư phàm thân vị hảo

            Thiêng liêng nhứt mạch thoát tiền khiên”

 

            Kế Đấng Chí Tôn kêu Ông Trung mà dạy rằng: “Trung, Con phải dạy Ca. Nó là Chơn Thánh, ngày sau Thầy sẽ giao trách nhậm lớn lao cho nó như Con vậy.”

 

            Biết được vai tuồng lớn lao của mình trong Đạo mai sau, cho nên Ngài nhứt định nhập môn làm đệ tử của Đức Cao-Đài Tiên Ông Đại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát.

 

            Ngày 12.02,1927 (11.01. năm Đinh Mão), Đàn cơ lập tại Cần Thơ ngày tháng nêu trên. Trong Đàn nầy Ơn Trên có giáng cơ dạy Ngài Nguyễn Văn Ca như sau:

 

            “Khuyên người biết Đạo khá lo toàn

            Dốc chí đua chen hội Niết Bàn

            Phủ phục Thiên minh là cựu vị

            Ca bài Thánh giáo vượt Tiên bang.

            Tiên bang buổi trước đã cơ hàn

            Một lúc trần gian rõ lược quan

            Khá vịnh theo Ta mà trở gót

            Khuyên con chử dạ chớ quên đàng”

                                     

            “Làm trai phải trọn bực nhơn hiền

            Vạn kiếp trần gian một kiếp Tiên

            Duyên rước thương con nên khó bỏ

            Theo Ta khá giữ một lời khuyên

            Khả thức tiền duyên nghi thối (thoái) bộ

 

            Ca hiểu không ? Nếu kiếp trước không tu ngày nay đâu thong thả. Con hãy nhớ kiếp trước thì lộc hưởng còn dài. Thầy khuyên con chớ mê trần mà mắc việc (luân hồi)”

 

            Lúc nầy Ngài Nguyễn Văn Ca sức khõe kém và định sang Pháp chửa bệnh và đến hầu đàn cơ lập tại Thuộc Nhiêu ngày 04.3.1927 (01.02.năm Đinh Mão), thì được Ơn Trên giáng dạy như sau “

 

            CA lộ khải hành chí Thánh minh

            Thanh liêm nhựt tảo thiết đơn đình

            Hoành chu giang khách chung thinh đáo

            Hữu đắc tuyền quan độ chúng sinh”

                        - “Bước đường trể rồi, con lo mà liệu lấy.”

 

            Xem ý bài thơ, Ngài Nguyễn Văn Ca bèn đình việc sang Pháp chửa bệnh. Ngài bắt đầu trường trai và nhứt tâm hành Đạo. Nhờ thế mà căn bệnh nan y (Diabese sueree) của Ngài lần lần thuyên giảm và hết luôn.

—————————d&c—————————

Các tin liên quan khác